Phạm Thành Long làm gì khiến tôi tìm lại hạnh phúc?

Thầy Phạm Thành Long đã làm  gì khiến tôi tìm lại hạnh phúc?

Chào các bạn !

Tôi tự giới thiệu tên tôi là Lê Thị Lan kinh doanh trong lĩnh vực ăn uống và bất động sản .  Tôi thực sự cảm thấy rất hạnh phúc khi tôi đã tìm thấy những thứ tôi cần. Đó là người thầy, người dẫn đường cho cuộc sống tiếp theo của tôi, người đã khai sáng và đánh thức gã khổng lồ trong tôi, người đã động viên tôi thực hiện những ước mơ của cuộc đời một cách mạnh mẽ, đã tác động sâu sắc để tôi tìm lại hạnh phúc của chính mình, đã trao cho tôi những cơ hội cực kỳ tuyệt vời, cộng đồng tuyệt vời (Đại gia đình Eagle Camp). Đó chính là thầy Phạm Thành Long vô cùng kính yêu của tôi.

Tôi không biêt thầy là ai trước khi tôi tham gia “Đánh thức sự giàu có 26”.  Tôi chỉ nhớ hình ảnh con người với nghị lực phi thường trong hành trình đi bộ xuyên Việt đã đánh gục tôi ngay từ phút đầu tiên. Tôi tò mò xem con người đó là ai mà lại có khả năng siêu phàm đến vậy?

Ý định trong đầu tôi khi tìm và học chính là học về kiến thức bất động sản, nghề mà tôi vẫn đam mê và cho đến bây giờ nó vẫn cho tôi một cuộc sống tốt nhưng tôi muốn phát triển nó lớn hơn và tôi chưa biết phải làm gì, làm như thế nào?

Tôi cũng không biết ở thầy có điều gì mà cuốn hút tôi đến vậy? Cho đến bây giờ tôi cũng chưa thể trả lời cho mình câu hỏi đó. Nhưng tôi biết rất rõ những minh chứng về gia đình, về niềm tin, hạnh phúc thầy đang có, quan điểm về cuộc sống gia đình của thầy đã thuyết phục và đánh gục cái tôi trong con người tôi. Thầy nói: “nếu như không xây dựng cho mình một gia đình tốt thì đừng nghĩ đến việc xây dựng một công ty, một doanh nghiệp tốt”. Ngay khi tôi nghe thì cũng không thể lý giải vì sao lại thế? Nhưng tôi đã theo  thầy hết lớp “Đánh thức sự giàu có”, “Tinh thần doanh nhân”,  “Trại Đại Bàng”, “Internet Marketing”, “Internet Power System”, và đến hôm nay là trước đêm tôi đến COCOBAY Đà Nẵng cùng với các anh chị em Eagle khác để học thêm một kỹ năng mới – Speed Reading và một vài kỹ năng khác hữu ích cho cuộc sống thì tôi mới thấy thấm thía những lời thầy nói.

Qủa đúng như vậy, ngay cả khi gia đình bạn mà bạn không thể xây dựng nên hồn và lãnh đạo được thì bạn làm sao có thê quản trị một doanh nghiêp có hàng trăm, hàng nghìn con người?

Ngay cả bản thân bạn bạn còn không thấy trân quý, không bán được thì sao bạn có thể bán được hàng?

Và, tôi đã tận mắt chứng kiến cách thầy Coach các bạn ngay tại lớp học và thay đổi tư duy ngay tại lớp. Có một vài người đã từng yêu, vì một vài lý do nào đó mà giờ đây vẫn còn để lại vết thương lòng quá lớn, họ không thể bước qua niềm tin cũ đó để đón nhận tình yêu, cuộc sống mới, để thời gian trôi đi cùng tuổi thanh xuân một cách uổng phí thì giờ đây họ đã thay đổi, họ sẵn sàng mở lòng để chia sẻ và đón nhận tình yêu thương.

Một  vài trường hợp thì tận mắt chứng kiến cảnh chồng đi cặp bồ và đã tìm đến cái chết, họ mất hoàn toàn niềm tin vào cuộc sống nhưng khi được gặp thầy, niềm tin trong cô ấy thay đổi, cô ấy biết sống cho bản thân mình hơn, yêu thương và làm mới mình hơn, tìm niềm vui trong cộng đồng của chúng tôi. Nhìn nhận lại bản thân mình và sống xứng đáng hơn.

Tôi không biết cảm nhận của mọi người ra sao nhưng đối với tôi, thầy như người anh cả, người cha, người bạn, là cuốn từ điển bách khoa toàn thư mà tôi có thể tra cứu bất cứ thứ gì trên đời. Thầy như vị cha sứ còn tôi là con chiên vậy.

Trước khi đến với thầy, tôi vẫn giữ cái tôi quá lớn, tôi nghĩ rằng mình tài giỏi quá rồi, tay không bắt giặc, một mình giữa thủ đô, tôi đã tự mua được nhiều nhà  và đất, có một cửa hàng đông nghẹt khách, có 2 con vô cùng xinh đẹp và ngoan ngoãn, tôi hoàn toàn có thể lo lắng cho các con một cuộc sống như bao đứa trẻ khác. Nhưng, tôi không có chồng, tôi nghĩ tôi không cần chồng vì họ chỉ toàn làm tôi thêm đau khổ, phiền phức. Một mình tôi vẫn có thể làm tất cả.

 

Có lẽ tôi cũng như bao nhiêu phụ nữ khác ngoài kia nếu như tôi không được gặp thầy, tôi cũng oán trách người đàn ông của tôi đã không hiểu tôi, không lo lắng và chia sẻ cuộc sống và những khó khăn với tôi. Nhưng, giờ đây tôi biết đó hoàn toàn là lỗi ở tôi.

Tôi đã tỏ ra là người giỏi giang, không cần chồng và tự nhiên anh ấy bên tôi chỉ là một người thừa vì tôi làm được hết thì đâu cần anh ấy.

Tôi đã không nói những thứ tôi muốn và muốn rằng anh ấy tự phải hiểu và điều đó là không thể bởi não đàn ông là não đơn nhiệm, họ suy nghĩ rất đơn giản, nếu người đàn bà không thể nói ra anh ta chắc chắn không thể hiểu bạn muốn gì.

Tôi cũng thường xuyên chỉ trích anh ấy trước mặt nhiều người – điều tối kỵ với đàn ông.

Tôi nghĩ cuộc sống của tôi rất ổn cho đến khi tận mắt nhìn thấy trong ánh mắt, lời nói, hành động, cử chỉ những đứa con của tôi có vấn đề. Bé lớn con tôi khi đên lớp con đã không tự tin trước bạn bè, con luôn có gì đó uất ức trong tâm lý, con hay đánh bạn trong lớp (có lẽ vì con chứng kiến chồng tôi đã đánh tôi). Bé thứ 2 là con gái, vô cùng thông minh và đáng yêu. Chính vì quá thông minh mà nhiều điều con nói làm tôi đau lòng, con thường xuyên nhắc tên bố, nói nhớ bố rất nhiều ( vì tôi ly hôn nhưng không cho 2 con biết, chỉ nói bố đi công tác).

Tôi chợt nhận ra mình đã sống rất ác với bản thân, người bạn đời, con tôi và những người xung quanh tôi. Tôi đang sống vì ai? Tại sao tôi lỡ để cho trái tim mình tổn thương đến vậy? tại sao lại để người bạn đời của tôi buồn? Tại sao con tôi phải chịu cảnh cha mẹ ly tán? Tại sao tôi khiến cha mẹ hai bên, anh chị em hai bên gia đình buồn lòng vì tôi?

Qủa thực, đó là thời gian tăm tối trong tâm lý của tôi mà tôi muốn thoát khỏi nó. Tôi không chịu được khi nhìn thấy ánh mắt buồn buồn của những người xung quanh tôi, đặc biệt là trong ánh mắt của bố tôi trước khi ông mất. Ông là con người của cách mạng, cả cuộc đời ông là cống hiến. Ông rất ít nói nhưng khi nói gì thì đó là những lời từ tim, gan.  Trước khi ông mất ông không hề nói với tôi điều gì, nhưng trong thâm tôi, tôi đã tự hứa với bản thâ mình rằng tôi phải xây dựng một gia định thực sự hạnh phúc để ông yên tâm nơi chín suối.

Vì tất cả những lý do đó tôi đã phải đào tạo lại bản thân mình, thì ra tất cả là lỗi do tôi. Tôi đã không làm cho tôi trở nên tốt hơn, tôi đã không nhìn ra những điểm tốt của người bạn đời và tán dương anh ấy.

Và giờ đây tôi đã làm được, tôi đã trở thành một con người mà tôi mong muốn, tôi đã  tìm lại được hạnh phúc của mình, tôi đã cho mình những cơ hội học tập và tự đào tạo mình để trở nên tốt hơn, tôi cũng tạo cho anh ấy cơ hội quay trở lại với các con để chúng tôi xây dựng một gia đình hạnh phúc.

Có một điều kỳ diệu đến với tôi là ngay sau khóa học  Eagle Camp tôi đã nhận được thư của chồng tôi (lần đầu tiên sau 11 năm chúng tôi lấy nhau). Tôi đã khóc rất nhiều vì xúc động. Sau đây là bưc thư tuyệt vời mà tôi nhận được từ người chồng của tôi:

“Vợ yêu thương của anh! 

Cuối cùng hôm nay anh cũng đã quyết định viết thư cho em. Trước đây khi em bảo anh hãy viết thư cho em nhưng anh không đủ tự tin để giãi bầy cùng em thực ra không phải anh không viết, mà anh viết rất nhiều thư nhưng không gửi cho em vì khi anh viết thư cho em là anh sẽ không cầm được nước mắt và giống như bây giờ đây mới chỉ viết cho em mấy dòng đầu mà mắt anh đã thấy cay xè. 

Vợ ngoan hiền của anh!

 Anh biết rằng từ ngày em lấy anh, em đã phải chịu biết bao tủi hờn vất vả, mà đối với một người con gái hoàn hảo như em, thực ra, chỉ cần em muốn, em hoàn toàn có thể tìm được một người chồng tốt hơn anh, giàu có hơn anh, đẹp trai hơn anh rất nhiều! Em hoàn toàn không đáng phải chịu nhiều thiệt thòi như thế, không đáng phải hi sinh vì anh như thế .
     Nói thật lòng rất nhiều lúc anh cảm thấy thật có lỗi với em và hai con dường như yêu em là anh đã hại em đã để em và các con phải khổ đã làm lỡ cả cuộc đời của em.  Còn nhớ, hai năm trước khi anh và em quyết định đường ai lấy đi, thế là tất cả đã sụp đổ hết, anh như một người thanh bại danh liệt không một đồng dính túi, không một tấc đất dung thân, rồi anh bắt đầu lao vào con đường rượu chè, cờ bạc và những trò chơi vô bổ đến nỗi không có một đồng nào gửi về cho con đóng học trong khi đó em vẫn rất kiên cường đối diện với hiện thực, ngày ngày đi làm tất cả mọi việc có thể làm khi trở về lại phải chăm lo cho hai con nữa, anh nghĩ mình thật xấu hổ. Giờ đây, anh nhớ lại những ngày tháng đó càng cảm thấy khâm phục sự kiên cường của em.
     Đáng lẽ trong tình cảnh đó anh là người chồng, là chỗ dựa của em và các con nhưng anh lại mang đến cho em và con cảm giác ghê sợ nhưng thật không ngờ em vẫn thật vững vàng, em vẫn luôn không ngừng phấn đấu để cho cuộc sống của con được đầy đủ những luc đó dù bao cố gắng em dành cho anh, kết quả anh lại luôn làm em phải thất vọng.
     Anh như một kẻ yếu hèn, nhụt chí vẫn không đứng dậy lại, anh vẫn tìm những niềm vui vô bổ để trốn tránh hiện thực, trốn tránh em. Thậm chí anh còn mắng chửi em, đánh em, khiến trái tim em bị tổn thương không chỉ một lần. Hồi đó anh cảm thấy mình thật tồi tệ, thật hèn kém. Mỗi lần chỉ nghĩ đến chuyện đó anh cảm thấy trong lòng thật hổ thẹn và hối hận vô cùng.
     Cho nên, bây giờ dù em có đối xử với anh thế nào, thậm chí em có thể chửi mắng, có thể đánh anh, anh cũng sẽ luôn cam tâm tình nguyện, cả đời này anh phải bù đắp lại cho em, trong lòng anh không bao giờ quên những ngày tháng đó.
     Vợ yêu của anh, giờ đây chúng ta đã có một Đức Anh khôi ngô tuấn tú và một Minh Phương lanh lợi, thông minh cho riêng mình, tương lai chúng ta cũng đang rất có triển vọng, nhưng anh biết em vẫn phải chịu nhiều thiệt thòi, những bề bộn của công việc, những lo nghĩ cho gia đình, những công việc không tên luôn khiến em phải lo lắng vất vả. Mà anh thì thường xuyên đi vắng vì mấy dự án, vì mấy công trình còn đang dang dở, anh không được thường xuyên ở bên em, không thể đưa em và con đi chơi đi mua sắm.
    Thực ra em có biết không? Mỗi lần anh nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của em, nhìn thấy đôi bàn tay đã chai sạn vì anh và con trong lòng anh luôn nhói đau. Anh thật lòng rất muốn để em và con sống một cuộc sống thật an nhàn, hạnh phúc, không có những lo toan tính toán, không có những phiền muộn. Anh chỉ muốn tất cả mọi vất vả khó khăn hãy chỉ để một mình anh gánh chịu, anh nguyện sẽ làm tất cả vì em.
     Có lần em đã từng hỏi anh, nếu như phải lựa chọn giữa em và sự nghiệp, anh sẽ chọn cái gì? Nói thật lòng trong lúc đó anh hơi do dự. Bởi vì anh nghĩ rằng nếu muốn em được hạnh phúc, đầu tiên anh phải có sự nghiệp vững vàng, rồi anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho em.
     Nhưng, bây giờ anh đã hiểu rồi, dù anh có trong tay tất cả nhưng lại không thể khiến vợ yêu và con của anh được hạnh phúc, vậy những thứ đó với anh còn có ý nghĩa gì đây? Và nếu như bây giờ anh trả lời câu hỏi đó của em, anh sẽ nói: “Vì em và con anh có thể từ bỏ tất cả, bao gồm cả sinh mệnh của mình!”. 
     Vợ yêu của anh! 
Giờ đây với anh, ngoài công việc, thì bất cứ lúc nào anh cũng chỉ muốn được ở bên em và con. Anh biết rằng cả cuộc đời này số mệnh của chúng mình đã được định đoạt sẽ ở bên nhau trọn đời. Nếu không có em và con cuộc sống của anh sẽ không còn ý nghĩa gì nữa, anh sẽ vĩnh viễn cô đơn, vĩnh viễn đau buồn.
     Em có biết! Anh thích nhất là được ngắm nhìn em lúc em đang ngủ say, anh sẽ nằm sát bên tai em, thầm thì nói với em rằng: “Chồng yêu vợ lắm, chồng sẽ yêu vợ trọn đời này”. Dù em có nghe thấy hay không nhưng anh vẫn sẽ cảm thấy thật hạnh phúc. Có lẽ, yêu một người chỉ cần được ôm chặt cô ấy trong lúc ngủ say, nói cho cô ấy nghe rằng anh rất yêu cô ấy, đó có lẽ cũng là một niềm hạnh phúc ngọt ngào! 
     Anh không biết lúc nào em mới nhận được lá thư này, nhưng anh biết khi em đọc nó, em nhất định sẽ rơi nước mắt. Nhưng anh chỉ muốn em hiểu một điều: “Giờ đây chồng yêu sẽ yêu em và con ở bên em trọn đời. Chúng mình sẽ cùng nhau sống và chiến đấu đến đầu bạc răng long. Yêu vợ của anh rất nhiều!”. 
Chồng yêu của em!”

Đây là điều kỳ diệu nhất kể từ khi tôi nhận được từ người chồng mà tôi đánh mất cách đây 2 năm. Tôi muốn mọi người chúc phúc và muốn lan tỏa tình yêu này đến mọi người. Vì, ở đâu đó ngoài kia, đã, đang và sắp có người có ý định ly hôn giống tôi xin hãy dừng lại. Nó chẳng mang lại lợi ích gì cho chính bản thân chúng ta, con cái và gia đình chúng ta.

Điều kỳ diệu tiếp theo là trong khóa học đó, thầy đã trao cho tôi những người bạn, người anh, chị, em vô cùng tuyệt vời mà tôi thấy mỗi người như một viên kim cương mà không ở đâu tôi có thể tìm được đó là chị Mai – chủ sở hữu hệ thống kinh doanh health spa excellence, đó là anh đỗ Trịnh Hải Nam-nhà thiết kế áo dài số một Việt Nam, anh Hiếu Hàng Hiệu, Chị Thủy-OKEKU, chị Hạnh – Kim My,  nghệ nhân tranh đồng UMA Minh Phương, em Nguyễn Tùng Sơn, Duy Bách….cùng rất nhiều những người bạn đã rất thành công trong cuộc sống, trong công việc kinh doanh của họ và tất cả, tất cả chúng tôi đã tập hợp cùng với nhau trong một môi trường vô cùng nhân văn, tràn ngập tình yêu thương. Chúng tôi thật sự đã trở thành một đại gia đình Đại Bàng.

Giờ đây tôi đã biết trân trọng những gì mình có, biết yêu thương mình và biết làm cho mình hạnh phúc. Không còn mù quáng như xưa nữa bởi tôi có thầy, có cộng đồng vô cùng yêu thương tôi. Họ sẵn sàng dẫn đường chỉ lỗi và nâng bước tôi đi.

Cám ơn thầy và những Eagle hết sức tuyệt vời. Tôi hứa với  bản thân rằng phải làm cho mình hạnh phúc, những người xung quanh tôi hạnh phúc và cùng lan tỏa tình thương yêu mà tôi có được đến cộng đồng của tôi.

Yêu thương gửi đến mọi người từ Đà Nẵng 11/8/2017

Lan Diamond

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *